Mẹ nhớ lần cuối ôm con trong lòng mình. Mẹ chỉ ước lúc đó có thể cho con mạng sống này của mẹ. Mẹ đã xin rằng chỉ cần con sống thì mẹ sẽ làm tất cả… kể cả cả cuộc đời này phải chịu đầy doa, trả nợ cho đời, mẹ cũng chấp nhận…. như thế nào cũng được hết



Lúc đó mẹ chỉ muốn sưởi ấm cho con, tiếp hơi thở cho con, làm tất cả để con có thể tỉnh dậy…. Con à muộn quá rồi, mà mẹ thì không hề ổn như mẹ muốn… mẹ nhớ con từng giờ, từng phút, từng ngày….. mẹ nhớ hơi thở, ánh mắt, tiếng cười, tiếng khóc, giọng nói của con. Nhớ những lúc con dỗi mẹ, giận mẹ, quát mẹ, làm nũng mẹ… lúc con tắm, lúc cho con ăn, lúc bôi kem, lúc chăm con ốm và cả những lúc mẹ nạt và phạt em…. mẹ chưa phải là một người một mẹ tốt, mẹ chưa làm đc điều gì cho con… mẹ xin lỗi…. Mẹ rất nhớ con…. Nhớ đến điên dại, nhớ đến muốn chết đi, nhớ đến mức mẹ không phải là mẹ nữa rồi……. mẹ phải làm sao đây cún của mẹ… mẹ dù có sinh thêm bao nhiều người thì cũng không phải là con…. làm sao lấp được chỗ trống ấy trong lòng mẹ bây giờ…. nó sẽ mãi mãi trống rỗng nơi đó là con…. Giờ có cầu xin thế nào cũng k thể mang con về được nữa…… Mẹ không thể sẻ chia đc với ai nữa rồi…. mẹ không dám mở lòng này ra được nữa…. vì mẹ đau quá con ơi………………. Mẹ đang cố gắng mỉm cười để cho mọi người thấy mẹ mạnh mẽ, đủ sức để chăm sóc mình và anh con… Nhưng mỗi một ngày trôi qua đêm về mẹ lại không thể chịu đựng được…..mẹ mượn phim ảnh, điện thoại…mọi thứ có thể những thứ vô bổ để đánh lạc hướng suy nghĩ chính suy nghĩ của mình để không nghĩ đến con… Mà nó khó quá con ơi…. Chưa bao giờ cảm thấy bất lực như bây giờ… Mẹ thật vô dụng phải không con…. Nếu thật sự có phép màu mẹ chỉ cầu xin một ngày nào đó con có thể về bên mẹ một lần nữa… Nếu không đủ duyên phận ấy, thì con hãy đâu thai một nơi nào đó tràn đầy sự yêu thương và hạnh phúc con nhé… Mẹ luôn yêu con !