Đầu năm khi đi chùa ai cũng muốn cầu bình an và sức khỏe, con cái ăn ngoan, học giỏi, cha mẹ khỏe mạnh, vợ chồng làm ăn phất như diều gặp gió. Đó chỉ là những tâm linh mà chúng ta truyền qua bao thế hệ.
Năm nay em vừa sưu tầm được thang thuốc bổ này, đảm bảo mọi người đọc xong sẽ vui vẻ sảng khoái và khởi đầu năm mới bình anh tươi vui cho cả năm an lành hạnh phúc.
Câu chuyện thứ nhất
Lần trước em đi khám bệnh, đang ngồi chờ bác sĩ khám cho 1 bác bị bệnh về đường tiêu hóa, em nghe bác sĩ hỏi bác ấy thế này ạ:
– Chào bác, bác thấy sức khỏe tốt hơn chưa, hết táo bón chưa
– Chưa bác ơi, vẫn rề rề, mỗi lần đi là tui phải lấy 7 phần công lực mới tống được những cục đá ấy ra đó chứ.
– Sao kỳ vậy, thế bác có ăn nhiều trái cây như tôi dặn không
– Có ạ, tui ăn đầy đủ không bỏ sót thứ nào
– Vậy bác có ăn cả vỏ không
– Có chứ, sơ ri, nhỏ, táo, quýt tôi ăn cả vỏ không sao, riêng dừa tui ăn cả ngày mới hết 1 trái đấy
– Thế này thì con pó tay bác ạ.
Câu chuyện thứ hai, cái này em sưu tầm được nè, các chị đọc chơi nha
Một anh ho lắm quá

Kéo dài trong nhiều ngày
Nên bị nôn ra máu
Được đưa vào viện ngay


Đó là một bệnh viện
Ở một huyện ven đô
Nơi người ta thường nói
Ngọng chữ “nờ” thành “lờ”


Bác sỹ kê bệnh án
Cũng mắc tật ngọng này
Nên viết “lôn ra máu”
Và cho chuyển viện ngay


Lên bệnh viện tuyến tỉnh
Gặp bác sỹ quan liêu
Ông chỉ xem bệnh án
Đã chê trách đủ điều
“…Ai để bệnh nặng thế
Đúng là cái bọn liều…”


Rồi ông chê y tế
Tuyến huyện ẩu quá trời
Viết chữ cũng thiếu dấu
Y học đâu chuyện chơi


Và ông phết thêm một
Dấu “huyền” trên chữ “lôn”
Rồi chuyển viện phụ sản
Cho nó đúng… chuyên môn


Lên tới viện phụ sản
Gặp tiếp một “lang băm”
Xem bệnh án lập tức
Không cần nói lằng nhằng
Chuyển ngay vào phòng đẻ
Bằng xe đẩy giường nằm


Y tá trực, tiếp nhận
Đeo găng, thò tận nơi
Bỗng cô kêu hoảng hốt:
“Thôi chết thai ngược rồi
Nó thò chân ra trước
Mà chỉ một chân thôi
Đứa trẻ chắc thiếu tháng
Chân mềm nhũn quá trời…”


P/S:
Chuyện gì về sau đó
Các bạn cũng đoán ra
Tất cả do nói ngọng
Cùng đội ngũ “chuyên gia”
Tất nhiên chuyện hư cấu
Kể cho vui ấy mà
Câu chuyện thứ 3:
Không chỉ thăm khám, mổ xẻ, các BS mới gặp phải những tình huống khó đỡ mà ngay cả một tờ xét nghiệm, một phiếu chẩn đoán cũng gây ra lắm chuyện dở khóc dở cười.


BS Tiến, Đơn vị Viêm gan BV Chợ Rẫy kể cho tôi nghe câu chuyện thật như đùa: Khoảng 6 năm trước, gần nhà BS Tiến có ông hàng xóm, chẳng hiểu bệnh tình sao mà ông tự đi thử máu tại một phòng xét nghiệm tư trên đường Hải Thượng Lãn Ông, quận 5, TP HCM. Khi biết kết quả, ông nằm liệt, bỏ ăn ba bốn ngày.


Thế rồi một tối, lúc thấy BS Tiến về, hai vợ chồng liền cầm tờ phiếu xét nghiệm qua. BS Tiến kể: "Đưa cho tôi coi, ổng nói trước đây ổng có người bạn bị xơ gan do uống rượu nhiều quá, bây giờ bụng trướng lên như cái trống chầu, đang nằm chờ chết. Mà ổng cũng là dân nhậu nên sợ quá, ổng đi thử máu". Trong tờ phiếu xét nghiệm ấy, các chỉ số men gan thay vì phải ghi rõ để người bệnh đối chiếu, so sánh thì phòng xét nghiệm lại viết tắt là "CSBT" mặc dù viết kiểu này là sai nguyên tắc.


BS Tiến kể tiếp: "Tôi chưa kịp giải thích thì ông bệnh nhân đã hỏi: "Cái chữ CSBT là "chết sống bó tay", là hết chữa được rồi phải không bác sĩ vì hồi bạn tôi làm xét nghiệm, khi có kết quả, ông BS gì đó nói cái này thì "bó tay rồi". Báo hại tôi phải lấy bảng thông số về chức năng gan cho ổng coi, đồng thời giải thích bốn chữ CSBT là "chỉ số bình thường". Tuy vậy, để chắc ăn, hôm sau ông bệnh nhân cầm tờ phiếu, quay lại phòng xét nghiệm và khi biết tất cả các chỉ số chức năng gan của ông đều nằm trong giới hạn bình thường thì ông mới thở phào nhẹ nhõm.
95688aebaa5752.img