Từ khi con lớn lên một chút, biết nhận thức, khám phá vạn vật xung quanh, mẹ luôn trăn trở tìm ra thứ con mẹ thật sự yêu thích, thật sự đam mê.
Thời của mẹ nào có mấy ai được định hướng từ nhỏ. Thế nên nhìn các bạn bằng tuổi con, bạn thì tham gia câu lạc bộ múa, lớp luyện thanh nhạc. Bạn đã lướt thành thạo 10 ngón tay nhỏ xinh trên những phím đàn piano nhảy múa, mẹ thích lắm chứ. Mẹ muốn sớm tìm ra năng khiếu cho con gái bé nhỏ của mẹ. Nhưng mong một, thì mẹ lại lo lắng đến mười.
Mẹ thấy nhiều các mẹ đưa các bạn đi “soi” sinh trắc vân tay, thậm chí có bé chỉ 1-2 tuổi, ít tuổi hơn cả con của mẹ. Mẹ tìm hiểu thì biết dịch vụ đó giúp tìm ra đam mê cho con một cách sớm nhất, nhưng điều mẹ băn khoăn nhất là: có nên định hướng đam mê cho con ngay từ lúc này?
Mẹ đã thử làm một bài toán tưởng tượng. Các mẹ có kinh nghiệm mách mẹ rằng, định kỳ 1-3 tháng một lần, mẹ sẽ cho con tham gia một câu lạc bộ mới, một bộ môn mới để giúp con tìm ra niềm yêu thích, đam mê. Đó gần như là cách duy nhất để mẹ biết con thật sự thích gì, năng khiếu của con ở đâu. Có thể coi đây là một dạng của phương pháp loại trừ.
Nhưng để tìm ra cái gọi là đam mê cho con, mẹ không đành lòng nhìn con giống như các bạn, đi lớp về là các mẹ đưa con tới ngay câu lạc bộ. Chẳng biết con được học gì, chẳng biết con được phát triển kỹ năng ra sao. Song mẹ đã từng chứng kiến, gương mặt bơ phờ mệt mỏi của các bạn chỉ bằng hoặc nhỉnh hơn tuổi con, nhìn đến thương đến tội.

Thực tế, mẹ hiểu rằng các con đang ở trong “độ tuổi vàng”, cho con cơ hội được tiếp xúc sớm, khám phá những điều mới mẻ để định hình con đường cho con, giúp con phát triển được năng khiếu, sở trưởng là điều nên làm.
Nhưng theo mẹ, cái gọi là sở trường, năng lực tiềm ẩn của mỗi người thì không phải chỉ tham gia đủ tất cả các câu lạc bộ là hiển hiện. Không phải cứ cái con tỏ ra là thích, là hào hứng là hướng cho con theo đuổi. Mẹ cho rằng không hẳn cái con mẹ thích, con mẹ tiếp thu nhanh hơn các bạn một chút đi chăng nữa, thì đã quy ngay là đam mê của con.
Nhiều mẹ thấy các bé có năng khiếu hội họa, đã vội cho rằng đây đích thực là năng khiếu thiên bẩm của con rồi. Nhiều mẹ thấy bé chỉ tỏ ra thích thú, hào hứng tham gia một điều gì đó đã cho rằng đam mê của con là đây. Từ đó chỉ hướng cho con chuyên tâm học vẽ, cần cù rèn luyện để con sớm thành tài. Nhưng thời gian đó, và cả sau này nữa, con có thật sự yêu thích, thực sự muốn theo nghề, có coi đó là đam mê?
Mẹ thì nghĩ rằng, đam mê thật sự con theo đuổi cả quãng đời sau này phải do tự con khao khát tìm kiếm, đấu tranh nếm trải muôn phần rồi con mới nhận ra. Phải tự con nếm trải, phải do con chọn thì đam mê mới thành hình, mới thực là đam mê con tìm kiếm.
Vì thế, con gái bé nhỏ của mẹ, hãy lớn lên tự nhiên như cây rừng. Cây nhỏ có thể còn khó khăn trong việc đâm sâu xuống lòng đất để tìm nước, nhưng khi cây lớn lên, cây sẽ có bộ rễ cứng cáp tuyệt vời, vươn xa hơn tất cả những gì cây mẹ trông đợi!