Trong bài là trường hợp 1 bạn mới 25 tuổi đã mất mạng chỉ vì những cái hạch nhỏ ở cổ. Nguy hiểm quá đúng không ạ!
Các chị trên diễn đàn webtretho ơi, tình cờ em đọc được câu chuyện rất xúc động của một bạn trên mạng internet. Bạn kể về cuộc chiến của người anh còn rất trẻ mang căn bệnh quái ác đã vĩnh viễn ra chỉ trong vòng 4,5 tháng điều trị.
Qua câu chuyện của bạn, em thấy rằng chúng ta phải biết trân trọng sức khỏe của mình, khi có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào đều phải đi kiểm tra ung thư gấp nếu không muốn phải mất mạng oan uổng.
Em xin trích câu chuyện của bạn như sau ạ:
Trưa nay, em gái út đang vào lớp 1 gọi điện thoại lên, giọng em ngây thơ lắm " Chị ơi, hôm trước bão to quá thế là mộ anh Đ đổ sạch rồi. Ko còn tí gì luôn".
Nếu như thường khi chỉ cần nghĩ đến anh là mình đã có thể khóc ngay đi được. Nhưng hôm nay nước mắt lại không chảy ra giọt nào, chỉ thấy cổ họng nghẹn đắng.
Anh mình sinh năm 91, hơn mình 3 tuổi. Anh rất đẹp trai, cao và trắng. Lại có chất nghệ sĩ trong người, hiền và có tài ăn nói nên bạn bè, đặc biệt là người lớn rất quý và hay khen.
Tầm tháng 10/2014 tự dưng người anh xuất hiện vài cái hạch nhỏ nhỏ nên bố mình với cả anh lên Bạch Mai để khám, sau đó thì mổ lấy hạch ra.Từ đó anh thường bị lên cơn sốt và co giật, rung cả giường. Mình học trên HN ko có nhà nên không chứng kiến cảnh đấy, chỉ nghe bố mẹ với có khi là anh kể lại. Rồi một lần anh bị sốt cao, lại xuất hiện hạch ở vùng cổ. Lúc đầu phải đưa đi cấp cứu ở viện đa khoa tỉnh, người ta bảo anh mình bị ung thư vòm vọng. Nhớ rõ sáng hôm đấy chuẩn bị đi học, cô mình gọi điện, giọng nấc lên trong điện thoại, bảo " T ơi, thằng Đ nó chẳng còn sống được bao lâu nữa đâu. Chắc được khlảng 4,5 tháng nữa thôi". Mình chưa kịp nghe xong đã òa lên khóc và đập phá mọi thứ như một con thú hoang.
Cả gia đình mình không tin là bệnh tình của anh diễn biến nhanh chóng và tồi tệ đến vậy. Thế là bố mẹ đưa a lên HN, bắt đầu chuỗi tháng ngày điều trị. Thời gian đó bây giờ nhớ lại thương anh chịu đau đớn giày vò, bố mẹ thương con chạy khắp nơi để tìm cách chữa. Thời gian này, quả thật mình rơi vào khủng hoảng nặng khi nghỉ học triền miên để đỡ đần bm chăm anh, văn phòng đã phải gọi mình lên để cảnh báo về việc học lại thi lại nếu cứ tiếp tục thế này. Nói thêm là mình học khoa Quốc tế nên việc học lại hay thi lại đều rất đắt. Trước khi gđ gặp chuyện này, quả thực thì bm có khả năng lo cho mình ăn học. Nhưng gđ nào có người phải nằm viện cả năm trời vì chữa chạy ung thư chắc các bạn sẽ hiểu được việc tài chính gđ sẽ kiệt quệ đến thế nào, còn chưa kể bm mình chỉ ở quê.
Tết 2015, gia đình mình xin bác sĩ cho anh về quê mấy hôm để ăn tết với mọi người. Hôm đấy bố đón 1 chiếc taxi đi từ HN về TB. Anh dựa vào vai mình. Thân hình gầy gò ấy thiếp đi trên vai mình, trong vòng tay mình, thỉnh thoảng gặp chỗ nào xóc xóc lại oằn mình lên vì đau, nhưng chẳng lúc nào bật lên thành lời than trách gì cả. Bất kể dù có đau hay không, anh cũng không kêu lấy nửa lời. Có lần mình thấy anh đau quá, cũng chỉ thấy mấy giọt nước mắt chảy ra trên khuôn mặt đáng thương của anh.
Mấy ngày Tết được về quê, anh yếu lắm. Nhưng vẫn lấy xe máy đèo mình xuống nhà ngoại, thắp cho ông ngoại nén hương và đọc kinh cầu nguyện cho ông. Ông mất trước đó không lấy, khi đó cả anh, bố và mình vẫn đang ở viện. Chỉ có mẹ về quê tiễn biệt ông lần cuối. Kể đến đây lại thấy thương mẹ vô cùng. Con bệnh tật nằm viện, bố lại mất. Từ bé đến bây giờ, lúc nào cũng thấy mẹ khổ và vất vả thế ko biết.
Ngồi sau xe anh mà chỉ lo tay lái anh yếu, nên có thể ngã bất cứ lúc nào. Vậy mà cũng về được đến nhà thật.
Rồi được vài ba bữa có vẻ tinh thần anh tốt lên, lại bắt đầu trở bệnh nặng hơn. Lại phải đưa anh vào viện. Mình nhớ rõ như in có 1 lần mình ra cái chợ Phương Mai, ở đây có cô cho thuê chỗ nấu mà mình ra nhiều đến mức cô ấy quen mặt và vài lần chẳng lấy tiền nữa. Lần đấy nấu xong ngon nghẻ rồi, dựng ổng dậy ăn nhưng ổng không ăn, còn quát mình. Thế là mình khóc, định về. Mẹ kéo tay mình lại bắt mình xin lỗi anh. Thật ra mình khóc lúc đấy ko phải bị mắng đâu, vì mình ko chịu đc khi nhìn thấy anh như thế nữa.
Sau đó bệnh tình của a mình nặng hơn, nên a đòi về quê bằng được. Chưa bao giờ thấy a quyết liệt như vậy.Thế là lại về. Nhưng đợt này về anh phải dùng ống thở suốt.
Ngày 08/04/2015, đang học gần hết buổi, chú mình gọi điện. " T ơi, về đi, Đ nó sắp ko chịu đc nữa rồi". Như chết lặng, gạt nước mắt xin phép gv cho về trước, ra ngay bến xe MĐ để về quê. Lúc đang trên xe, chú lại gọi, " thôi, cứ bình tĩnh mà về. Anh cháu đi rồi".
Về đến nhà nhào vào anh mà ôm rồi khóc, sau thì ngất đi. Đến lúc tối tỉnh dậy thấy anh đang nằm giữa sắc trắng hoa lan hoa cúc. Nhìn anh nằm đấy, chỉ giống như 1 vị thiên sứ đang ngủ, mà sao lòng nhói buốt đrén khôn cùng. Chẳng dám tin vào những gì đang diễn ra nữa.
Anh vừa nằm xuống ko lâu, bố mẹ thuê người xây cho a mộ đá, bố cứ cười cười bảo, " mày ko sống để cưới vợ để bố xây nhà cho, thì giờ nằm đây bố xây cho mày cái nhà này". Tôi chưa từng thấy chua xót hơn thế. Bố ơi, chúng con đều nợ bố mẹ rất nhiều.
Đợt vừa rồi TB bão lớn. Mộ anh nằm cạnh mộ bà nhưng chỉ có mộ anh bị bão cuốn đi hết. Mai bố lại mướn người dựng lại. Con ở trên này ko về được, thương bố mẹ ở nhà nhìn anh lại khóc, lòng con cũng nhiều đợt sóng dâng…
Các chị thấy đấy, ngày nay bệnh ung thư có chừa 1 ai đâu, người trẻ vẫn ra đi để lại bao thương nhớ cho người tóc bạc.
Vậy nên khi gặp các triệu chứng sau chị em không nên chần chừ mà phải đi khám ung thư vòm họng gấp.
– Khó nuốt
– Bề mặt thanh quản thô ráp
– Thay đổi trong giọng nói
– Ho kéo dài
– Thường xuyên chảy máu cam
– Nổi hạch ở cổXin mời xem thêm:
http://www.webtretho.com/forum/f113/nu-sinh-vien-xinh-dep-mat-toan-bo-lo-tai-chi-vi-chu-quan-voi-mot-not-ruoi-nho-2300493/
http://www.webtretho.com/forum/f113/bai-thuoc-diet-tan-goc-benh-tri-tao-bon-kinh-sau-1-ngay-cua-bac-si-benh-vien-y-hoc-co-truyen-2300081/
http://www.webtretho.com/forum/f113/nghi-quang-tham-tren-mat-la-nguoi-co-so-lan-dan-va-vat-va-ca-doi-hoa-ra-me-dang-hai-chet-con-gai-6-tuoi-2300684/
#kinhnghiemchamsoccon
#huongdanchamsoccon
ConversionConversion EmoticonEmoticon